Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)




Saigon Times

 

Con chồn và con gà trống

 

TÚ LẮC

Theo Quốc Văn Giáo Khoa Thư

 

Một con chồn trong cơn đói ngáo

Tìm mồi đang sục sạo đó đây

Bỗng đâu trên một cành cây

Có con gà trống lẻ bầy gáy vang

Trông thấy thịt chồn càng háo hức

Bụng cồn cào muốn “xực” liền tay

Thế nhưng gà đứng trên cây

Cho nên chồn chửa ra tay được nào

Chồn tinh quái mưu sâu vốn sẵn

Bèn nịnh rằng: “Bài bản chao ôi!

Giọng đâu có giọng tuyệt vời

Thanh âm ngọt lịm trên đời không hai!

Nếu tôi nhớ không sai, thuở ấy

Cụ nhà ta còn gáy hay hơn

Bởi vì mỗi lúc há mồm

Nhắm đôi mắt lại giọng còn ngân vang

Gà nghe nói nở gan nở ruột

Nhưng e dè nhắm một mắt thôi

Chồn khen nắc nỏm một hồi

Ôi, hay, hay quá, tuyệt vời! Đúng chưa

Nhưng bác nhắm còn chừa một mắt

Nhắm cả hai thì chắc hay hơn

Gà đâu biết bụng dạ chồn

Nhắm luôn hai mắt, há mồm nhưng... nhưng...

Đợi có thế chồn tung mình nhảy

Cắn chết gà, mày gáy nữa thôi?

Cho hay ngọt mật chết ruồi

Toi đời vì bởi nghe lời sàm ngôn

Tinh ranh là thói của chồn!

 

 

Đi chỗ khác chơi

 

TÚ LẮC

 

Thiên hạ rằng thơ tớ cũng thơ

Có điều thơ tớ loại tay mơ

Sân Đào chỉ đáng tay hầu đóm

Cửa Lý (*) nên chân chú chạy cờ

 

Thơ cóc lem nhem được mấy bài

Cũng đòi ra mắt với ra tai

Cái danh "thi sỡi" sao mà khoái

Nên Tú nhà tôi cũng học đòi...!

 

Hỏi vợ, vợ rằng bố nó ơi

Thi đàn đâu phải chỗ ông ngồi

Thương ông, tôi bảo cho mà biết

Biết phận thì đi chỗ khác chơi

 

Dăm vận thơ xoàng bịp được tôi

Dễ chi qua mắt được bao người

Khuyên đừng ra mắt ra tai nữa

Chỉ tổ làm thiên hạ khổ thôi

 

Con mụ này sao quá dở hơi

Thơ ta mà dám bảo thơ tồi

Này này, tớ bảo cho mà biết

Chê dở thì nay cũng dở... chơi

 

Sức mấy mà chơi với chả chơi

Một lèo đã thở chẳng ra hơi

Thôi đừng dọa nữa, đừng hăm nữa

Sức ấy tôi đi biết tỏng rồi!

 

(*) Đào Tiềm - Lý Bạch

 

 

Ba Con Khỉ

“Điếc, Mù, Câm”

 

NGUYÊN-DZUY

 

Triết mù, Mạnh điếc, Dũng câm luôn

Lãnh đạo Trung ương rõ một tuồng

Gốp ý Đảng ngu là bịt miệng

Thằng mù, thằng điếc, thằng bất lương

 

Ba thằng chụm lại trò múa rối

Lão chủ phen nầy rõ mặt tường

Bờ đá núi băng lao thẳng tới

Canh tân đất nước qúa đau thương

 

Ăn chơi trụy lạc bậc thầy tàu vua

Phần hơn chẳng chịu kém thua

So cùng Tây hậu khi xưa …sao tầy

Ba mươi hai năm có dư đầy

Gân cốt (dân) lỏng lẻo lũ nầy vẫn tham .

 

Mặt khỉ, mình người, nhảy múa tung

Bộ tam của đảng giống thằng khùng

Thằng câm thằng điếc, thằng không thấy

Lãnh đạo thế nầy phải cáo chung.

 

Tháng 4 uất hận  30-4-07

Nguyên-Dzuy

 

 

Bằng cấp làm chi,

hỡi các quan!

 

ĐẢ CẨU BỔNG

 

"Chánh án tòa tối cao có bằng thật hay bằng giả?"

 

Bằng cao nước Việt thiếu gì

Cái bằng tiến sĩ, thi thì dễ thôi

"Thông minh" nhất đảng viên rồi

Một năm bốn lớp mấy hồi leo cao

Bằng một "chống Pháp" úi chao

Bằng hai "chống Mỹ" dễ nào có đâu

Khắp trên thế giới hoàn cầu

"Anh hùng" như thế dễ dầu kiếm không

Bằng ba chui rúc trong rừng

Bằng tư lội suối, vượt sông, trèo đèo

Bốn bằng to ấy đem treo

Thì trong thế giới ai "nèo" hơn ông

Cần gì thắc mắc lung tung

Bằng này bằng nọ cũng không hay mà

Ông làm chánh án quan tòa

Ông ngồi ông đọc, người ta viết rồi

Cần chi mớ lý luận tồi

Lăng nhăng lít nhít, lôi thôi dài dòng.

 

 

Bằng nào hơn bằng tiến sĩ!

 

ĐẢ CẨU BỔNG

 

"Chánh án tòa tối cao có bằng thật hay bằng giả?"

 

Dối gian từ ở quê nhà

Dối gian tiếp tục khi ra nước ngoài

Dối gian đã có bản bài

Chuyện quân Hồ Cộng, chuyện dài nước Nam

Việt Nam chế độ Hồ gian

Cho nên trên dưới tham tàn bất nhân

Đất đai chiếm phứa của dân

Nhơn hơn bán hết chẳng cần sỉ liêm

Đô la đầy túi cho nên

Xây nhà dựng cửa chi tiền con đi

Sang Tây, sang Úc, Huê Kỳ

Thói gian lại tiếp, còn gì nói đây

Mang danh bằng Úc, bằng Tây

Mà "quay", mà "cóp" cho đầy bài thôi

Thảo nào! Tiến sĩ nước tôi

Như ruồi như nhặng trời ơi bằng gí

Bằng gì mà chẳng cần thi

Đem tiền đấm mõm bằng gì cũng xong

Lềnh khênh tiến sĩ bà ông

Để khoe nay đã nên ông, hết thằng!

Hết thằng cắt cỏ lăng nhăng

Chăn trâu, thiến lợn, ai bằng lũ ta?

Bằng cao nhất nước ý mà

Lên xe xuống ngựa, vào ra huy hoàng

Là nhờ có đảng Cộng gian

Lưu manh Hồ Chí xây đàng tiến lên

Tiến lên càng lúc ngu thêm

Cái khung "Pắc Bó" làm nền muôn năm.

 

 

Bình Định Vương Lê Lợi

 

VŨ LANG

 

Mười năm gian khổ chống xâm lăng

Áo vải Lam Sơn nhân kiệt hùng

Quyết chiến quân Minh bình định nước

Điều binh Lê Lợi lập kỳ công

Lê Lai cứu chúa liều mình chết

Nguyễn Trãi phò vua mưu kế thông (1)

Phá giặc mười năm gian khổ thật

Giỏi thay dân Việt quả anh hùng !

                                                

(1)Nguyễn Trãi đã bí mật dùng mật ong viết trên lá cây

“ LÊ LỢI VI QUÂN, GUYỄN TRÃI VI THẦN” đàn kiến

ngửi thất mật gậm nhấm trên những nét chữ hiện rõ

“ LÊ LỢI I QUÂN, NGUYỄN TRÃI VI THẦN” rồi cho

quân sĩ phao lên rằng có thần linh báo trước ho biết.

một đồn trăm, trăm đồn ngàn làm quân sĩ nức lòng

hăng say đánh giặc, nhân dân giúp sức vì thế quân ta

đã chiến thắng quân Minh.

 

 

Buồn Đau Bể Dâu

 

TRẦN NGUYÊN ANH

 

Chợt quên, chợt nhớ, chợt buồn đau

Sống trải bao Triều mấy bể dâu

Thất thế tướng công ngồi cúi mặt

Gặp thời thằng mõ đứng vênh râu

Ba-đời-ở-đợ ăn cơm nguội

Bảy kiếp làm thuê nhặt bã trầu

Lý lịch khai man rằng quá khứ:

"Ông làm Tuần phủ, bố quan Châu"

 

 

Câu đố

 

VŨ LANG

 

CÀNG nào CÀNG nhỏ CÀNG to

CÀNG vặn CÀNG vẹo CÀNG co quắp người

CÀNG kéo CÀNG ngắn ai ơi

Thun vào CÀNG thấy CÀNG dài thêm ra!

 

Giảng:

 

CÀNG cua CÀNG nhỏ CÀNG to

CÀNG vặn ốc vào CÀNG vẹo CÀNG lâu

CÀNG kéo thuốc, CÀNG ngắn mau

Dây thun CÀNG cũ CÀNG mau thêm dài

 

 

Chơi

 

TÚ LẮC

 

Viết sách mà chơi, viết sách chơi

Mấy thiên hồi ký bút vung trời

Chuyện không nói có ma nào biết

Khoe mẽ toàn là nặng "cái tôi"!

 

Lập hội mà chơi, lập hội chơi

Làm ông hội trưởng nhất trên đời

Hội viên đã có con cùng vợ

Thỉnh thoảng họp hành nói dóc chơi!

 

Thơ thẩn mà chơi, thơ thẩn chơi

Tiếm danh thi sĩ khoác lên người

Dăm phần thơ cóc, thơ con cóc

Cứ tưởng rằng ta cậu của trời

 

"Ra mắt" mà chơi, ra mắt chơi

Có hai con mắt để trông đời

Nay ra, mai lại thêm ra nữa

Hết mắt nên đời hóa tối thui!

 

Vui thú làm sao cái cuộc đời

Nên chi thiên hạ rủ nhau chơi

Chơi cho lăn lóc cho bằng thích

Cho dẫu mai sau để tiếng cười!

 

Loạn loạn nghĩ mà chán quá thôi

Ớn còn hơn mỡ ngán hơn xôi

Thôi thôi mặc xác ly cùng loạn

Vén áo lên mà gãi... rốn chơi!

 

 

Chiến Cuộc

(thể thơ theo mẫu tự C)

 

VŨ LANG

 

Cần chi cải chính chiến công

Cầm cương, cưỡng chiếm coi chừng cuộc chơi

Chiến chinh, chệnh choạng, cợt cười

Chóng chầy, chắc chắn cuộc chơi cuốn cờ ? ?

 

 

Chiến Sĩ Vô Danh

 

THA NHÂN

 

Cả đời vì nước đã hy sinh

Chẳng nghĩ thua hơn đến phận mình

Giết giặc xả thân nơi hỏa tuyến

Diệt thù vong mạng chốn điêu linh

Một lòng bảo quốc son son sắt

Một dạ an dân nghĩa nghĩa tình

Tận tụy âm thầm không kể biết

Cả đời vì nước đã hy sinh

 

 

Chuyện Đời (I)

(thể thơ song điệp)

 

VŨ LANG

 

Cần cần, kiệm kiệm chẳng hơn ai,

Phất phất, phơ phơ vẫn đủ sài.

Ái ái, ân ân, rồi cũng chán;

Hờn hờn, giận giận, mất niềm vui?

Danh danh, lợi lợi, người mong muốn,

Nghĩa nghĩa, nhân nhân, kẻ dạy đời.

Khóc khóc, cười cười, vì thế cuộc !

Lo lo, nghĩ nghĩ, lúc nào nguôi ? !

 

 

Chuyện Đời (II)

(thể thơ song điệp)

 

VŨ LANG

 

Chồng chồng,vợ vợ chỉ vì tiền

Nghĩa nghĩa, tình tình đến đảo điên

Mẹ mẹ, con con lo tính toán

Em em, chị chị lại bon chen.

Ganh ganh, tức tức mình không có

Họ họ, hàng hàng cũng nghét ghen

Sướng sướng, vui vui đâu chẳng thấy

Buồn buồn, tủi tủi quá ưu phiền

                                   

  

Chuyện Đời (III)

(thể thơ song điệp)

 

VŨ LANG

 

Sai sai, đúng đúng biết ai đây?

Được được, thua thua phải thử tài

Trí trí, mưu mưu dù có giỏi

Thời thời, thế thế chửa vần xoay

Khôn khôn, dại dại khôn thành dại !

Dở dở, hay hay dở hóa hay !

Trách trách, chê chê người tội quá

Ân ân, oán oán trả rồi vay?!

 

 

Con Hồng Cháu Lạc

 

VŨ LANG

 

Chúng ta con cháu đấng TIÊN LONG

Dù Bắc, Trung, Nam vẫn một dòng

Gắng sức giữ gìn ngôi QUỐc TỔ

Ra công bồi đắp giải non sông

Con HỒNG cháu LẠC chung dòng máu

Nước VIỆT nhà NAM một tổ tông

Bao phen đánh đuổi quân xâm lược

Rạng rỡ non sông giống LẠC HỒNG.

 

 

Cò Quăm

 

CHU VƯƠNG MIỆN

 

Thằng cò là thằng cò quăm

Mày không lo vợ mày nằm với ai

Mày đi khuya đến sáng mai

Mày đi kiếm vợ hay ai chờ mày

Ruộng đồng thẳng cánh mà bay

Mà mày lỡ cỡ về đây mổ ruồi

Quắm à, thế thế thì thôi

Lơ mơ cũng đến bốc hơi xanh dờn

Một cò một vạc một nông

Ba con ngỏm cả giữa đồng thế kia

 

 

Công an mà đánh công dân

 

ĐẢ CẨU BỔNG

 

"Việt Nam: công an dùng dùi cui đánh gục một

nữ sinh trên đường phố"

 

"Xương sống chế độ": công an

Đám "quân Tam Phủ" hung tàn bấy nay

"Dân oan" chúng đập thẳng tay

Dân thường chúng "khệnh" bằng chày dùi cui

Nhắn Lê Hải Yến, cô ơi

Công an Hồ Cộng, "con Trời" biết không?

Họ Chu tên gọi Phương Đông

Dùi cui hắn phạng ngang hông cổ này

Thân hình cô gập xuống ngay

Sống soài mặt đất, phủi tay Đông cười

Khắp trong thế giới loài người

Công an Hồ Cộng đám ruồi bất nhân

Bọn này đâu khác hung thần

Xanh lòng, đỏ vỏ, bất nhân bất nghì.

 

 

Dạy con tại Mỹ

 

HOÀNG YÊN KHANG

(Tin “Bé gái gốc Việt 13 tuổi chết vì

bị ép uống rượu”)

 

Hoa Kỳ nước cực văn minh

Nhưng về đạo đức thật tình sút sa

Nhà trường dạy đủ thứ mà

Chẳng hề dạy trẻ trọng cha mẹ mình

Mười ba tuổi, nổi loạn kinh

Chửi cha mắng mẹ: “Tôi khinh các người!

Tự do sao cấm tôi chơi?

Đêm ngày cũng vậy, kệ tôi sống mà!

Fuck! Shit! hùng hổ tuôn ra

“You! sonofabitch” nghe già mấy niên

Biết ai tỏ nỗi oan khiên

Biết ai trút nỗi buồn phiền, xót xa

Lỡ dùng roi vọt, chết cha!

Gọi 9-1-1 mẹ cha ủ tờ!

Không cho răn dạy trẻ thơ

Mắng la thì bảo “vợc-bờ ơ-biuz”

Rọt voi thì khỏi nói nhiều

Mẹ cha thêm tội trời ơi, tội gì?

“Ờ-biuz fí-zi-cơ li“

Lên sở xã hội học gì bà ơi

Thưa rằng học để biết tôi

Từ nay nhớ phải dùng lời khuyên răn

Rằng chớ roi vọt, cấm hăm

Phải dùng lời nhủ, tiếng răn nhẹ nhàng

Lỡ mà tiếp tục không ngoan

Thì thôi phải ráng, còn làm được chi

Máy tay ăn cắp tức thì

Tội cha mẹ gánh, ức chi quá trời

Đền tiền cả vốn lẫn lời

Nhân lên gấp bội, trời ơi giật mình!

Khóc thầm sao lại đẻ sinh

Đứa con “ngoại hạng” làm mình khổ đau

Nào ai hiểu được nỗi sầu

Làm cha mẹ vậy mà mầu như không

Đớn đau chôn chặt trong lòng

Ai mà hiểu nổi cái vòng đau thương

Từ nay trên sổ đoạn trường

Rõ ràng trăm mối trăm đường gánh oan

Muốn đi chơi, lại “ngủ lang”

Mẹ cha cũng phải đầu hàng mà thôi

Mười ba cái tuổi quá trời

Mà không cho dạy, thôi thời thua to

 

Nhiều cha mẹ Việt buồn xo

Ai mà biết được lắng lo của mình

 

Hoàng Yên Khang

(***@hotmail.com; địa chỉ IP: Hoa Kỳ)

 

 

Dân quyền

 

VŨ LANG

 

NHÂN quý từ tâm, tâm quý NHÂN

DÂN tình đoàn kết, kết tình DÂN

ĐỆ huynh tín nghĩa, nghĩa huynh ĐỆ

THẦN thánh tôn sùng, sùng thánh THẦN

TỔ quốc quang hưng, hưng quốc TỔ

QUÂN thần khả hữu, hữu thần QUÂN

ÁI nhân hữu dụng, dụng nhân ÁI

DÂN chủ quyền dân, dân chủ DÂN.

 

 

Đại vũ

 

VŨ LANG

 

Nắng cực trời mưa bão tới nơi

Đại du vẫn thích lái thuyền chơi.

Vẫy vùng rồng lộn phun phun nước,

Lẳng lặng cai dù ngóng ngóng trời.

Lác đác mưa sa làng Đại-Vũ

Ầm ầm sấm động đất Thiên-Lôi

Lộn lèo trái gió thuyền xa bến

Để vợ con chờ tội quá thôi!!!

 

 

Dựa hơi hùm

(thơ ngụ ngôn)

 

TÚ LẮC

 

Một con chó, chó trăm phần chó

Nương thân cầy một xó rừng thưa

Sống nhờ thịt thải xương thừa

Tháng ngày lây lất sớm trưa đỡ lòng

Tra gia phả thấy dòng nhà chó

Ông cha xưa có họ với hùm

Phải đâu nước lã người dưng

Nên lân la đến cửa hùm ỉ ôi:

"Tôi với cụ đâu người xa lạ

Có họ hàng, gia phả còn ghi

Chó tôi lòng vẫn nể vì

Nhưng lâu nay chẳng may khi đến hầu"

Hùm nghe nói gật đầu rồi bảo:

"Hãy đến đây nương náu cùng ta

Trong ngoài giữ việc quản gia

Dù sao đi nữa cũng là bà con

Chó nghe nói, mừng rơn trong dạ

Và sẵn sàng hầu hạ sớm hôm

Mỗi khi cùng chúa sơn lâm

Ra ngoài, chó cậy hơi hùm làm oai!

Chó trông thấy các loài muông thú

Sợ hùm đều tuân thủ luật rừng

Chó ngu cứ tưởng đâu rằng

Sợ mình, cứ hách xì xằng ra oai!

Hùm, một bữa ra ngoài nương rẫy

Rủi sa cơ mắc bẫy tử thần

Chó hèn hết chỗ nương thân

Cái thân chó Mực loại hoàn chó Mun

Lũ muông thú họp cùng nhau lại

Lôi chó ra hỏi tội... dựa hơi

Đánh cho một trận tơi bời

Kẻ thoi, người đạp tả tơi thân cầy

Đầu hàng, cho kéo... "cờ tây"

 

 

Đèo Ba Dội

 

HỒ XUÂN HƯƠNG

 

Một đèo, một đèo, lại một đèo

Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo

Cửa son đỏ loét, tùm hum nóc

Bậc đá xanh rì, lún phún rêu

Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc

Đầm đìa lá liễu hạt sương gieo

Hiền nhân quân tử ai mà chẳng

Mỏi gối chồn chân vẫn muốn chèo.

 

 

Đèo Ông Đói

 

Họa Thơ: VŨ LANG

 

Anh đèo, tôi đèo, nó cũng đèo

Còn thằng khỉ gió cứ đòi leo!

Cửa quan tham nhũng đầy nhan nhản

Nhà chứa phô bày lá mốc rêu!

Lúc lắc chày kình, chuông đánh thốc

Bơ phờ thân gái, lộn đường gieo!

Hỏi người hiểu biết không ai nói

Bụng đói, chân run vẫn phải chèo!!!

 

(Thơ họa: Vũ Lang)

 

 

Dỗi Xuân

 

TÂM HUYỀN

 

Hễ nhận thơ Xuân lại giật mình

Bóng câu cửa sổ nghĩ mà kinh

Sao nền dân chủ cầu chưa thấy

Để buổi qui hương hẹn lại đình

Đã biết kiếp người đâu bất tử

Càng sầu non nước chửa hồi sinh

Đôi khi lẩn thẩn không mừng Tết

Giận cúc, hờn lan, lẫy cả quỳnh

 

 

Giả trá

 

VŨ LANG

 

GIẢ câm, GIẢ điếc, GIẢ đò

GIẢ ngây, GIẢ dại, khù khờ GIẢ điên

GIẢ không biết, GIẢ vờ quên

GIẢ nhân, GIẢ nghĩa phải nên đề phòng

  

 

Hiếu tử

 

VŨ LANG

 

Đường đời vạn nẻo lắm gai chông

Bè bạn giao du tránh lỗi lầm,

Cha mẹ dưỡng sinh tình mẫu tử

Thầy cô giáo huấn nghĩa sư tôn

Hảo sinh bất sỉ lưong sư diện

Hiếu tử vô ưu nghiêm phụ tâm!

Gắng sức vun trồng: nhân, đức, hạnh.

Công danh hiển đạt rạng tông môn

 

 

Hỏi vợ

 

VŨ LANG

 

Cậy người HỎI vợ, HỎI dò

HỎI săn, HỎI đón, giả vờ HỎI thăm

HỎI vớ vẩn, HỎI lăng nhăng

HỎI tên, HỎI tuổi sợ lầm HỎI ai!?

 

 

Hội Hoa Xuân

 

VŨ LANG

 

Khai hội hoa xuân, hoa mãn khai,

Mai em về dự “Hội Hoa Mai”

Áo nhung hồng tím cài hoa áo,

Đài các kiêu sa trước tượng đài,

Thoảng ngát hương thơm làn gió thoảng,

Tươi màu hoàng yến đóa hoa tươi,

Nắng xuân bướm lượn bay vờn nắng,

Hài ngọc du xuân dạo gót hài.

 

 

Hưng Đạo Vương

 

VŨ LANG

 

Rạng danh dòng giống đấng TIÊN LONG

Thế giới anh hùng đệ nhất ông

Hội nghị DIÊN HỒNG dân quyết chí

Đại Vương HƯNG ĐẠO lập kỳ công

Ba lần MÔNG CỔ sang xâm chiếm

Duy nhất VIỆT NAM đánh bại vong

QUỐC TUẤN *  lẫy lừng dân TỘC VIỆT

THOÁT HOAN nhục nhã giặc NGUYÊN MÔNG!

 

Trần quốc Tuấn : sinh năm-1226. mất năm- 1300. 

thọ 74 tuổi.  

Ngài hiển thánh đền thờ Ngài tại ĐỀN KIẾP BẠC.

Ngày giỗ 20 tháng 8

 

 

 

Khóc Non Sông *

 

VŨ LANG

 

SÔNG NÚI ngàn đời vẫn NÚI SÔNG

ÔNG đem dâng hiến thế sao ÔNG ?

ẢI QUAN, Bản Giốc, nhòa QUAN ẢI

ĐÔNG hải, Trường Sa, khóc biển ĐÔNG

CÓ NƯỚC, chẳng làm cho NƯỚC CÓ

KHÔNG NHÀ, dân khổ vẫn NHÀ KHÔNG

BIẾT bao nhục nhã dân còn BIẾT

ĐỒNG bọn âm mưu thuyết ĐẠI-ĐỒNG!

 

* Chữ đầu câu, cuối câu giống nhau

gọi là thể “Thủ Vĩ Đồng Từ”

 

Ló đuôi

 

TÚ LẮC

 

Tặng người ấy...

 

Một con cáo gian manh quỷ quyệt

Bị tẩy chay, sống biệt một nơi

Thừa lương, những buổi đẹp trời

Buồn tình cũng muốn rong chơi giải buồn

Nhưng khốn nỗi, tính chồn ba xạo

Bước ra ngoài kẻ nhạo người khinh

Vào ra thui thủi một mình

Thế mà cái tính tinh ranh không chừa

Một hôm nọ, tiết trời quang đãng

Đàn thỏ rừng họp bạn vui chơi

Vang vang giọng hát tiếng cười

Cỏ non mơn mởn, rau tươi thơm lừng

Cáo thấy cảnh tưng bừng vui nhộn

Bén ngụy trang trà trộn vào chơi

Tưởng đâu qua mắt được người

Nào hay đã để "Cái Đuôi Ló Ngoài"

Đuôi đã ló, ai ai cũng biết

Bèn cúm vào mắng nhiếc một hồi

"-Thằng này quả láo thì thôi

Gian manh quỷ quyệt , ai chơi với mày?

Nếu biết phận cút ngay kẻo chết

Còn chần chờ sẽ biết tay ngay".

Cáo bèn xa chạy cao bay

Lập lờ đánh lận: "từ nay xin chừa"!

Xin chừa, mà đã chừa chưa?

 

Mừng Thượng Thọ

Thất Tuần

 

VŨ LANG

 

Sinh nhật nàng, nàng chúc "THỌ" ta

Bẩy mươi khao lão vẫn chưa già

Nhân sinh thất thập xưa nay hiếm

Duy ngã bách niên mới hóa ma!

Tiền kiếp luân hồi hồn trở lại

Ngàn năm hậu kiếp vẫn còn xa

Hôm nay đông đủ người muôn kiếp

Họp mặt chung vui một mái nhà

 

Mừng Thượng Thọ Bát Tuần

 

VŨ LANG

 

Tam mươi* thượng thọ tuổi trời ban,

Hạnh phúc cùng con cháu một đàn,

Phụng dưỡng cha già, con hiếu thảo,

Kính mừng nội ngoại, cháu hiền ngoan,

Thi văn bình giảng còn vui thú,

Kịch, nhạc, ca, ngâm vẫn thấy ham,

An hưởng tuổi vàng cùng cháu chắt,

Đợi ngày chúa rước về Thiên Đàng.

(Đợi ngày theo phật về Niết Bàn.)

 

*Ghi chú: Cho các tuổi : bảy mươi (thất tuần), bảy hai,

bảy ba, bảy tư, bảy lăm tám mươi, tám hai, tám ba,

tám tư, tám lăm, chín mươi (cửu tuần)       

 

Mười Vẻ Đẹp

Của Giai Nhân I

 

VŨ LANG

 

Đẹp người, Đẹp nết, Đẹp duyên,

Đẹp lời, Đẹp ý, Đẹp hiền, Đẹp ngoan,

Đẹp quý phái, Đẹp đoan trang,

Sắc Đẹp lộng lẫy như nàng tiên nga.

 

 

Mười Vẻ Đẹp

Của Giai Nhân II

 

VŨ LANG

 

Đẹp ơi là Đẹp, Đẹp như tiên,

Đẹp nết, Đẹp người, Đẹp dáng duyên,

Đẹp ý, Đẹp lời, nhân cách Đẹp,

Đoan trang, đài các Đẹp ngoan hiền.

 

 

Mười Vẻ Đẹp

Của Giai Nhân III

 

VŨ LANG

 

Đẹp người, Đẹp nết, Đẹp kỳ duyên,

Nét Đẹp đoan trang, Đẹp dịu hiền,

Đẹp ý, đẹp lời, thơ quá Đẹp,

Trời cho em Đẹp, Đẹp như tiên.

 

 

Nghĩa Trang

Quân Đội VNCH

 

NGUYỄN DUY AN

 

Mả mồ chiến sĩ khắp thôn trang

Vắng vẻ người thăm, hương khói tàn

Vị quốc cảnh đồng, thương nội cuộc

Vì thù tâm dị, hận bàng quan

Đừng mong phá tượng mờ chân sử

Chớ tưởng đào mồ phá nghiệp oan

Mặt nạ càng tô càng nhạt nhẽo

Thế gian sáng suốt xét thau, vàng

 

 

Những Con Sâu Người

 

NGỨA NHĨ

 

Có những thằng hèn sống thật lâu

Bởi lưng cổ chúng giống con sâu

Cong lên, búng tới luồn qua háng

Co lại lùi về quặp rúm râu

Ăn nói lọc lừa quay quắt giỏi

Đứng đi luồn lách xỏ xiên tâu

Xưa nay quan nịnh thường khôn vặt

Lẻo mép, mềm môi cúi gục đầu

 

 

Nuôi dân thì

không có tiền chế súng!

 

ĐẢ CẨU BỔNG

 

"Cộng Sản Bắc Triều Tiên bắn thử ten lửa

về hướng vùng Vịnh Nhật Bản"

 

Bắc hàn dân đói quanh năm

Dành tiền chế súng, bom, tăng dọa người

Chế bom nguyên tử và rồi

Chế cả hỏa tiễn, ông tôi làm tàng

Bắn sang dọa Nhật, Nam Hàn

Bắn sang để tỏ mình càng mạnh thêm

Làm chi vậy hở Jong Il?

Tính làm cường quốc ông nên nhớ rằng

Nước ông nghèo chẩy khó khăn

Ngửa bàn tay mãi làm thằng ăn xin!

Thế mà lại cứ vững tin

Xây dựng "xã nghĩa" là tiên trên đời

Ngu chi ngu thế ông ơi

Liên Xô đã chết ngỏm rồi từ lâu

Kéo theo cả khối Đông Âu

Bắc Hàn rồi cũng chìm tàu mà thôi

Mắt mù, tai điếc ông ơi

Ông ôm chủ nghĩa lỗi thời mãi ư?

Tôi ngồi chửi "Mẹ tiên sư"

Ngu "kinh niên" thế, ngu từ thuở nao?

 

 

Phụ Nữ Việt Nam

 

NGỨA NHĨ

 

Thăm thẳm ngày đêm một khối sầu

Việt Nam phụ nữ quá thương đau

Lấy chồng phục vụ hơn con ở

Làm mẹ lo toan tợ vú hầu

Mắng mỏ khinh khi đồ báo hại!

Vô ra mai mỉa thứ tham giàu!

Dày vò cho đến thân tàn tạ

Bỏ phế không bằng cái dẻ lau!

 

 

Pu-chia, Việt Cộng, Một Lò

 

BÀ HAI XÓM CỦI

 

"Căm-bu..." Việt Cộng như ruồi

Nước này như chỗ không người "Căm-bu"

Cộng Hồ khắp chốn kể như

Mắt, tai khắp chốn, ứ ư vậy rồi

Tội cho Trí Tuệ nước tôi

Bây giờ chắc đã nằm ngồi nhà lao

Không thì Hồ Cộng quăng vào

Âm Ty, còn biết chỗ nào tìm đây

Biết đâu rồi sẽ thấy thây

Của Lê Trí Tuệ bầy nhầy somewhere

Giặc Hồ tàn ác không "care"

Ngược đường lối chúng, chúng đè chúng "xơi

Tái" rồi lại tiếp tục chơi

Bao năm dân Việt Nam tôi bị lừa.

 

 

Qua Đèo Ngang

 

BÀ HUYỆN THANH QUAN

 

Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa

Lom khom dưới núi, tiều vài chú

Lác đác bên sông, chợ mấy nhà

Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia

Dừng chân đứng lại: trời, non, nước

Một mảnh tình riêng ta với ta

 

 

Đèo Ngang (họa)

 

Họa Thơ: VŨ LANG

 

Qua đèo, đứng ngắm cảnh chiều tà

Thu đạm, rừng phong rụng lá hoa

Thấp thoáng bên đồi dăm thiếu nữ

Mù mờ khói tỏa nóc đôi nhà.

Bôn ba tứ xứ, buồn cho nước!

Lo lắng quê nhà, khổ lão gia!!

Nhớ mảnh trời xanh nơi cố quốc

Tình riêng ai biết? Có mình ta!!!

 

 

Quan trí ngu hơn dân

 

 VŨ LANG

 

Đỉnh cao trí tuệ ngu hơn dân

Đất nước Tổ Tiên cắt bán dần           

Lăng, miếu, đình, chùa cho phá nát

Giáo đường, thánh thất cũng chung phần

Tự do, tôn giáo: còng tay lại

Dân chủ, nhân quyền: bịt miệng dân

Lại nhận MÁC-LÊ làm cụ Tổ

Nhục thay cho bè lũ vô luân!!!

 

 

Qua Hải Vân

Nhớ Huyền Trân

 

LÊ DUY NGHĨA

 

Bánh xe nghiến nhựa vượt đèo Vân

Hiểm trở đâu riêng một ải Tần

Đường gởi sườn non mây bít lối

Núi chồm mặt biển sóng ngăn chân

Điệp trùng trời nước muôn kỳ sắc

Hùng vĩ càn khôn một cự quan

Thương bấy Huyền Trân thân gái Việt

Vu quy Nam tiến mở giang san

 

Gót sen Nam tiến mở giang san

Phương sử Huyền Trân nạm chữ vàng

Ô Lý tân cương dài quốc thổ

Đồ Bàn Cổ tháp nhốt thanh xuân

Nhớ thương trĩu bước đường muôn dặm

Trung hiếu oằn vai gái một thân

Núi khuất, mây phong hình bóng cũ

Hoa rừng rải nhớ bước giai nhân

 

 

Quốc Tổ Hùng Vương

 

VŨ LANG

 

Mười tám đời vua dựng nước nhà

HÙNG-VƯƠNG là Tổ nước Nam ta

Tiên-Long phối ngẫu sinh trăm trứng

Lạc-Việt hình thành một quốc gia

Phương bắc đánh tan quân cướp nước

Phương nam nguy biến dẹp can qua

Tổ Tiên dựng nước ngời trang sử

Con cháu đồng tâm giữ nước nhà.

 

Sợ (1)

 

VŨ LANG

 

SỢ sai, SỢ hỏng, SỢ lầm

SỢ run, SỢ hãi, SỢ nhầm kẻ gian

SỢ khủng bố, SỢ lưu manh

Lại còn SỢ vợ, SỢ xanh mặt mày!

 

 

Sợ (2)

 

VŨ LANG

 

SỢ nguy, SỢ hại, SỢ rằng

SỢ ai chẳng SỢ, SỢ nàng đấy thôi

SỢ oán trách, SỢ chê cười

SỢ mang tiếng xấu, SỢ đời mỉa mai!

 

 

Tân Trang

 

TÚ LẮC

 

Bà ấy tân trang lắm kẻ lầm

Mũi vừa mới sửa mắt vừa xăm

Lêu nghêu nhún nhẩy đôi giày Mỹ

Cũn cỡn đông đưa chiếc váy đầm

Đuổi cái Thu tàn non sáu chục

Níu mùa Xuân muộn cỡ ba lăm

Hỏi thăm mỹ viện câu này nhé

Có sửa cho bà được cái Tâm?

    

 

Thần Thánh Hay Ma Quỷ *

 

VŨ LANG

 

THẦN thánh gì đâu, nói thánh THẦN

DÂN nghèo đói rách, chẳng thương DÂN

GIÁO điều MÁC-XÍT, nòi ma GIÁO

THÂN phận CÔNG-NÔNG, kiếp khổ THÂN

CHỦ tớ đảo điên, thành tớ CHỦ

ANH em tráo trở, phản em ANH

ĐỘC tài, độc đảng, mưu thâm ĐỘC

DÂN chủ, dân quyền, hiếp đáp DÂN.

 

* Chữ đầu câu, cuối câu giống nhau

gọi là thể “Thủ Vĩ Đồng Từ”

 

      

Thời Thế

(Thơ Đường Luật toàn vần T)

 

VŨ LANG

 

Tính Tình Thẳng Thắn Thế Thì Thôi

Tư Tưởng Tâm Tư Tính Tự Trời

Thất Thế Thẹn Thùng Thêm Tức Tưởi

Tổn Thương Tai Tiếng Thiếu Tìm Tòi

Thật Thà Thô Thiển Thua Thê Thảm

Tráo Trở Tham Tàn Thắng Thế Thôi

Thủ Thế Tung Tin Thề Tiến Tới

Tinh Thần Thể Thức Thật Tân Thời

 

 

Tiên và Tiền

 

TÚ LẮC

 

Chữ Tiên cùng với chữ Tiền

Khác nhau chỉ một dấu huyền mà thôi

Nhưng Tiên thì ở trên trời

Còn Tiền lại ngự dưới đời trần gian

Kè kè bị bạc vai mang

Tha hồ ăn ngược nói ngang mặc tình

Thơm lừng những tấm "đô" xanh

Đồng tiền ai bảo hôi tanh là lầm

Chữ Tiền thắng cả chữ Tâm

Đem tiền đấm mõm làm câm tịt mồm

Tiền mua được cả linh hồn

Đồng tiền biến dại thành khôn mấy hồi

Tiền gây máu đổ xương rơi

Mua sông bán núi tiền ơi là tiền

Tiền gây thất đảo bán điên

Ba chân dẫu vững như kiềng cũng xiêu!

Không tiền thì lại... túng tiêu

Lắm tiền thì lại lắm điều lăng nhăng

Nhắn cho tiên giới biết rằng

Dưới nhân gian có khối thằng mua Tiên

Bởi vì chúng nó thừa tiền     

 

 

Việt Nam Khắp Cả

 

TÂM HUYỀN

 

Vận nước điêu linh gặp phải thời…

Công lao xương máu đổ đi rồi

Việt Nam khắp cả, tan hoang thế

Hành Thiện riêng gì, rách nát thôi

Vượt biển bao người về cát bụi

Ngồi tù lắm kẻ biệt tăm hơi

Thoát thân càng xót về quê cũ

Vận nước điêu linh gặp phải thời…

 

 

Vịnh Tan Buổi Chợ

 

PHAN LONG YÊN

 

Tan chợ còn lưu có mấy người

Ngồi lì mua bán tựa đười ươi

Cười cười nói nói làm ra vẻ

Đứng đứng ngồi ngồi chẳng hổ ngươi

Xương cá đầu tôm ruồi nhặng bám

Vật thừa rác rến chó mèo bươi

Càng trưa càng gắt mùi hôi thối

Bán chẳng ai mua vẫn cố ngồi

 

 

Xã Hội Suy Tàn

 

VŨ LANG

 

Chủ thuyết MÁC-LÊ đã hết thời

Sao ông còn “cố đấm ăn xôi”?

Mồm hô dân chủ, tay đàn áp

Miệng nói tự do lệnh bắt người

Lãnh đạo đảng ông dân quá sợ

Đóng thuyền vượt biển trốn ra khơi

Nhân dân trong nước ông đày đọa

Bóc lột dân nghèo, đói, tả tơi!

 

 

Xuống lên

 

BÌNH NGUYÊN

 

Xuống lên cũng lũ tụi mày,

Bầu đi bán lại cũng bầy chó săn.

Đảng quyền, Đảng trị, Đảng ăn...

Dân còn xà lỏn (1) nằm giăng giữa trời.

Mặc ai than khóc hết lời,

Cửa trước đóng lại mi dời cửa sau.

Nằm vùng láo nháo rủ nhau,

Cúi đầu phục chỉ cửa sau bà ngồi.

Buồn cho cái lũ chim mồi,

Thay cu (2) gáy tiếng Đảng ngồi giật dây.

Mượn đường trốn giặc qua đây,

Bây giờ áo gấm mập thây trở về.

Xuống lên cũng mấy thằng hề,

Võ tay, vỗ vế trọn bề nô gia.

Bàn thờ thế Bác, thay cha,

Chùa thay đổi chủ thằng ma nó vào.

Cha theo Đảng cứ đón chào,

Cha nào ngoài Đảng thì vào tù ngay.

Ban ngày trưng đủ đồ chay,

Ban đêm ăn mặn ai hay biết mình.

Công an thay chó nó rình

Ai khua dao thớt nó trình lập công.

Đấu tranh giai cấp công nông,

Bây giờ sáng mắt nuôi ông béo cò.

Bác ơi! Bác lắm họa trò,

Điêu ngoa, gian lận học mò bằng cao.

Chết rồi bác tính làm sao,

Phần đông ngu dốt bằng cao biết gì.

Bác ơi! Tại nó ngồi lì,

Xuống lên tụi nó mặt chì ve chai.

Lời này đố bác tại ai?

Tại quân bán nước tay sai Nga, Tàu.

 

Chú thích:

(1) Xà lỏn: Cái quần sát háng.

(2) Cu: Là loài chim dùng rập bẫy

 

 

Thơ Tù

THÍCH QUẢNG ĐỘ

 

Hòa Thượng Thích Quảng Độ,

hình chụp tại nơi quản thúc, xã Vũ Đoài,

tỉnh Thái Bình, năm 1991

 

 

Kiện tướng làm phân

 

Đêm khuya thao thức nghĩ phân vân

Hai nghìn lịch sử cuộc xoay vần

Phật pháp thịnh suy đà mấy độ

Tăng đoàn vinh nhục trải bao lần

Hòa Thượng thầy vua trong đời Lý (1)

Thiền sư trị nước thuở triều Trần (2)

Ngày nay sự nghiệp phò "Cách Mạng"

Nhà sư "kiện tướng đội làm phân"! (3)

  

(1) Các vị Hòa Thượng ở đời Lý phần nhiều là Quốc Sư,

      như Quốc Sư Vạn Hạnh, Quốc Sư Không Lộ v.v...

(2) Đời Trần, các Thiền Sư làm vua trị nước,

      như Thiền Sư Trần Thái Tôn.

(3) Ở thời Cách Mạng, trong phong trào  thi đua làm phân

      đầu thập niên 60, một nhà sư ở tỉnh Hải Hưng thi đua

      đứng hạng nhất, được Hồ Chủ Tịch đích thân

      về ban khen và tặng danh hiệu "Kiện tướng làm phân"!

 

  

Chùa hoang

 

Đạo pháp ngày nay đổ quá rồi

Mười người tu học chục người thôi

Chùa hoang cảnh vắng sư về tục

Khói lạnh hương tàn Phật bỏ rơi

Gọi tiểu, tiểu đâu còn mà gọi

Kêu di (1), di cũng tếch đi rồi

Lịch sử hai nghìn hồn phảng phất

Trên tường tôi thấy chữ "than ôi".

 

(1) Di: tức bà già công quả ở chùa

 

  

Tự trào

 

Quảng Độ diêm công (1) ông hỡi ông

Luận kinh chẳng tỏ luật không thông

Dài lưng tốn vải mà ra dáng

Cầm đũa tay chiêu dám học ngông

Qua bao chế độ lưng vươn thẳng

Trải mấy phen tù lưỡi chẳng cong

Năm mươi lăm tuổi đầu râu bạc

Sống kiếp lưu đày có sướng không? (2)

 

Thu Nhâm Tuất (1982)

(1) Diêm công: ông nhiều râu

(2) Bị đi đày vào năm 55 tuổi (1982)

 

 

Thi đua tu

 

Tiến bộ tu hành cũng tiến thay

Thi đua giữ giới với tu trai

Dưới bếp vãi bà tu hai nậm

Trên liêu sư cụ giữ ba chai

Gật gù sư nói: "Ồ, thầy khướt"

Ngất ngưởng vãi cười: "Dạ, con say"!

Thôi thôi bái biệt Tây Phương Phật

Cực Lạc nào hơn cái "nước" này!

  

 

Gửi sư bà nghiện rượu

 

Bà là Ni mà tu đạo "Vô"

Đôi khi cũng niệm tiếng Na Mô?

Tôm bay (1) rán mỡ "xơi" lưng chảo

Rượu đế ngâm trăn nín cả vò

Gà thiến cân năm (2) kêu còn nhỏ

Cá mè cắt bốn (3) bảo chưa to

Tám mươi bảy tuổi "tu" còn mạnh

"Tổ quốc ghi công" sướng thấy mồ!

 

(1) Tôm bay: là con cào cào, cấu cổ, vặt cánh,

    vặt chân rồi rán với mỡ.

(2) Gà thiến phải nặng hai cân "sư bà" mới ăn,

    chứ cân rưỡi chưa đủ to!

(3) Cá mè mỗi con phải to đủ cắt làm bốn khúc

    sư bà mới ăn cho!

 

 

Gửi sư cụ Đảng viên

 

Sư cụ mà sao lại "Đảng ta"?

Hỏi ông ông chính hay ông tà?

Ăn cơm của Phật ông phản Phật

Làm việc nhà ma ông theo ma

Chó gà cá lợn mê bỏ mẹ

Hành hẹ tỏi riềng khoái thấy cha

Sao không mặc quách manh áo giấy

Khoác làm chi nữa tấm "ca-sa"?!