Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM

* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)

* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)

* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)
* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)
* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC
* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)
* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)

* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ

* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)

* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)

* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)

* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)

* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)

* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG

* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA

* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN

* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)

* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)

* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI

* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK

* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)
Saigon Times USA

 

 

Hạt bụi nào bay qua

 

THÁI TÚ HẠP

 

 

 

Sáng ta thức dậy thấy nháy hoài con mắt trái

Chắc có niềm vui vừa đậu trên mi?

Có phải tin em vừa nhắc đến ta?

Vừa nhắc đến tháng ngày chia ly buồn vời vợi

Hay tiếng chim vừa hót dễ thương

Trong vườn xuân buổi sớm

Nghe từ trong tiềm thức hoang vu

Hay trong hồn biển thu gợn sóng

Nòi giang hồ bỗng chạnh nhớ thương quê

Dấu ngựa lãng quên con đường xưa trở lại

Lau thời gian đã phủ kín lối về

Có phải không em

Bao nhiêu lần trái đất quay giáp vòng sinh tử

Đời mưa sa trên những ngọn núi cây già

Và trên những bờ đá rêu phong

Cổ xưa nào không biết tuổi

Trên những sợi tóc bạc trắng mây trời

Nắm cơm khoai hoà trong nước mắt

Nuốt từng hạt đắng cay

Lặng thầm tủi nhục

Mà em đâu có hay!

Như ánh nắng chiều trên hàng mộ bia

Bạn bè ta ngậm ngùi thương tiếc

Cũng nhòa theo bóng đêm mờ mịt khói sương

Từ trong cõi ưu tư sầu muộn

Thân xác ta rã rời

Qua từng sát na mầu nhiệm

Ôi! Kiếp người hư vô

Trên những chồi non vừa nẩy lộc

Ta thấy đẹp như môi em

Ta thấy yêu thương như đôi má hồng con trong nắng mới

Sao gần như tim

Mà hun hút thẳm

Hạnh phúc nào chẳng xót xa

Tự do nào không khơi máu thắm

Không uất nghẹn hờn căm

Không nuôi thù chất ngất!

Biết thế nào được em

Qua từng giấc mơ thật đẹp

Thấy em cười và thấy đôi mắt con thơ

Ngời sáng như sao

Mà cũng bi thảm sầu hơn sao!

Ngày xưa

Chúng mình vẫn ước mơ thật bình thường

Hạnh phúc giản đơn như đóa hồng xinh

Thanh bình rong chơi như đôi tình nhân tuyệt vời nhất

Đất nước hôm nay

Hòa bình có thật?

Nhưng giấc mơ xưa đã tắt lịm rồi em

Như tiếng hót sớm mai này

Của loài chim hoang về đậu trên cành sầu đông rã mục

Tưởng như có niềm vui

Nhưng không phải đâu em

Chỉ là hạt bụi vu vơ

Ngân phiếm dây nhung nhớ cũ

Của đêm qua giấc mơ còn rơi lại

Giọt u buồn còn đọng lắng trong hồn đau

Đời hắt hiu đang chờ ta thức dậy

Còn đâu em

Một tiếc nuối qua mau…

 

(Viết trong trại tù cải tạo Kỳ Sơn – Quảng Nam – năm 1978)